Thursday, May 14, 2020

“Vấn dề” thường gặp trong nghiên cứu PhD: Mải mê vào số lượng công bố papers, mà không chú tâm vào research questions (câu hỏi nghiên cứu) và Literature review kĩ lưỡng


https://www.facebook.com/namleliberal/photos/a.113640036715315/250674643011853/
https://www.facebook.com/namleliberal/


https://www.facebook.com/groups/vietphd/permalink/10157673077452991/


“Vấn đề” thường gặp trong nghiên cứu PhD: Mải mê vào số lượng công bố papers, mà không chú tâm vào research questions (câu hỏi nghiên cứu) và Literature review kĩ lưỡng
******
Giai đoạn nghiên cứu sinh PhD sẽ luôn gặp phải những stress và chông gai, từ hiện tại cho đến lo nghĩ về tương lai.
Một trong những thử thách lớn nhất, đó là ngay từ giai đoạn bắt đầu PhD, bạn sẽ phải tìm đọc một lượng lớn các công trình trong lĩnh vực (hoặc các lĩnh vực nếu nghiên cứu đa ngành) liên quan đến nghiên cứu yêu thích bạn chọn cho PhD. Bước này, gọi là literature review (LR).
LR có tác dụng gì:
- Giúp bạn tiếp cận lĩnh vực của mình. Thông thường sẽ bắt đầu tù các classic papers viết bởi các big names của ngành, và kế đó là các paper review các hướng nghiên cứu gần đây nhất.
- Giúp bạn có cái nhìn tổng quan về lĩnh vực mình quan tâm, biết thêm 1 số tên tuổi các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực, từ đó tìm đọc thêm về họ, các citations của họ, so on so on...và biết đâu, trong quá trình này bạn nảy ra được ý tưởng nghiên cứu gì đó.
- việc làm LR càng kĩ càng, sẽ khiến background về 1 lĩnh vực của bạn Sâu hơn, bạn sẽ có nhiều ý tưởng nghiên cứu hơn, dù chưa chắc những ý tưởng này đã đáng giá, nhưng quá trình nghiên cứu PhD là vậy.
Và từ đó, bạn có thể tự đề ra nghiên cứu của mình.
Ví dụ: Bạn đọc LR, và đọc đến 1 paper nào đó, bạn dựa vào background của LR, và vào cái recommended future work của paper đang đọc, hoặc bạn tự nghĩ ra 1 hướng (direction) nào đó để “cải tiến” cái paper đang đọc. Bạn làm thí nghiệm, kiểm thử kết quả, nếu “tốt hơn” (theo 1 hướng nào đó bạn quan tâm), bạn có thể trình bày kết quả thành 1 paper, và đăng ở đâu đó tuỳ vào chất lượng kết quả và writing của bạn.
Đây là cách vẫn thường thấy, của hầu hết các researchers, từ cấp độ cao nhất cho đến những sinh viên nghiên cứu, thậm chí từ bậc cử nhân.
Với PhD, điều này thì lại càng phổ biến.
Bạn hăng say tiếp cận 1 lĩnh vực “mới”, đọc được 1 số trong LR (có thể chưa sâu chưa nhiều), tìm ra idea, làm kết quả, viết được paper, được accepted, bạn sung sướng hân hoan.
Thậm chí, nhiều PhD tiếp tục phương pháp trên, để cho ra thật nhiều papers càng tốt.
Điều này cũng dễ hiểu, vì nhiều lý do:
— PhD students cũng là người nghiên cứu, mà người nghiên cứu ngày nay nhiều người cần số lượng papers lớn, để có học bổng, có funding, có grant, có promotion cho tương lai..v.v.
— Giai đoạn Lr đọc nhiều có thể nhiều bạn thấy mệt, nên khi viết được papers, thì cứ hăng say exploit cái hướng đi mà “tình cờ” chọn được đó.
Phải viết nhiều papers, vì papers là “xong PhD”, là có jobs, là “thoát nạn”, là “về phục vụ tổ quốc”,..v.v.tỉ lý do, mỗi người mỗi cảnh.
- PhD students thường lo thiếu papers thì ra ko trưởng được, ko xin việc được, rồi nhìn qua nhìn lại thấy mọi ng publish ầm ầm, nên lo lắng.
Theo quan sát của tôi, văn hoá nghiên cứu của châu Á-TBD thường có nhiều người thích motif này của nghiên cứu hơn. Mĩ là đa văn hoá, nên tuỳ vào văn hoá mỗi lab.
Nhưng riêng với PhD students, theo tôi, và theo những gì tôi được học ở Tây Âu, thì papers chỉ là 1 phần. Cái quan trọng, lại là cái Main theme, cái synthesis để tạo thành một PhD thesis hoàn chỉnh.
Cái quan trọng đầu tiên, là:
— Làm LR thật nghiêm túc
— Để từ đó, cho ra được các research questions - các câu hỏi nghiên cứu.
Làm LR kĩ đến đâu, sâu và rộng đến đâu, thì cách bạn ra câu hỏi nghiên cứu sẽ “tốt hơn so với chính bạn”. Các câu hỏi nghiên cứu có tầm quan trọng đến đâu, thì chất lượng công trình của bạn sẽ có giá trị đến đó.
Đây là điều hiển nhiên, không chỉ với phd students, mà với mọi reseaechers. Ví dụ, tại sao có nhiều nghiên cứu bị phàn nàn là “không hay”, “đăng bài cho có”. Mà có những nghiên cứu đạt giải Nobel. Sự khác biệt trước tiên, đến từ Research question. Sau đó mới là methodology để tìm lời giải.
Một PhD thesis, là để trình bày các câu trả lời cho các câu hỏi nghiên cứu. Thông qua quá trình tìm lời giải này, ta mới đề xuất các phương pháp. Trong quá trình đó, chúng ta mới publish các papers, để giải quyết cho các câu hỏi.
Sau đó, 1 thesis sẽ là 1 synthesis của các Reviews, Research questions, các phương pháp, thí nghiệm, các papers.
Vấn đề mà PhD students mắc phải, là làm LR quá vội vàng, chỉ cho đến khi ra được 1 vài paper và hướng đi là cứ exploit mãi.
Cho nên công trình không có bức tranh toàn cảnh lớn.
Tôi nói chuyện với 1 số bạn PhD students tôi quen ở 1 hội nghị, đến từ Đức và Đan Mạch. Họ nói về papers, publish 3,4 bài sau 1.5-2 năm. Sau đó tôi hỏi: What’s your research question? Họ ngớ người 1 hồi lâu.
Và cũng nói với họ những điều như trên, cũng là từ kinh nghiệm của cá nhân tôi. Và họ về làm lại, để viết 1 thesis hoàn chỉnh hơn.
Và tôi chia sẻ thật: bạn làm LR thật chuẩn, tìm research questions ngon nghẻ, thì việc PhD nhẹ nhàng hơn nhiều. Giống như làm việc mà có ánh đèn soi sáng vậy, papers chỉ là thời gian. Thay vì việc, làm việc kiểu “Mò mẫm”, lò zò như “anh thợ” bắt từng paper một.
Có 1 số bạn PhD, làm đến năm 3, mà vẫn quẩn quanh với công bố 7-8 papers, trong khi gặp GS “chuẩn và khó tính”, tuy ít quan tâm, làm việc với postdoc chẳng hạn, postdoc cứ push publish papers, nhưng GS không thông qua thesis.
Tất nhiên, tôi hiểu rằng, văn hoá mỗi nơi mỗi khác, và cũng không có gì khó lý giải khi 1 số nơi các giáo sư sẽ nhìn vào số lượng papers, mà ít chú tâm vào chất lươn research questions của PhD students, PhD vẫn pass và nhận bằng tiến sĩ. Tôi không chỉ trích vào đó.
Tuy nhiên, để nói 1 lời thật lòng, thì tôi mong muốn thế giới sẽ có nhiều nhà nghiên cứu đóng góp được nhiều điều có ích hơn cho chính cộng đồng nghiên cứu trước tiên, và sau đó là cho xã hội. Vì thế, hãy bắt đầu với các research questions “có tầm vóc” và “có giá trị”.
Và cuối cùng: Bạn là “thợ nghiên cứu” hay “nhà nghiên cứu”, và quá trình đạo tạo PhD có phải để tạo ra 1 nhà nghiên cứu độc lập và có ích hay không, xin để dành cho mỗi người, mỗi văn hoá.
P/S: chia sẻ cá nhân, tôi làm PhD ngành cognitive science và AI. Khi tôi mới đến lab 2 tháng, tôi publish 1 bài, tôi tưởng tôi ngon lắm. Sau đó tôi “bị” dừng publish trong vòng 15-16 tháng sau, mặc dù có rất rất nhiều cái ideas kiểu improvement papers trên. Nhưng sau 18 tháng, tôi được giải thoát. 12 tháng sau, tôi publish thêm 8 bài liên tục, trong đó có 2 bài sole author.
http://scholar.google.com/citations?user=waKh7a8AAAAJ&hl=en
Best wishes,
Nam Le’s Liberal.

Không có mô tả ảnh.

Tuesday, May 12, 2020

Monday, May 11, 2020

Lại tản mạn về PhD (Tiến sĩ)


https://www.facebook.com/namleliberal/posts/248484606564190
https://www.facebook.com/namleliberal/

https://www.facebook.com/groups/vietphd/permalink/10157663890277991/


Lại tản mạn về PhD (Tiến sĩ)
1. PhD Có chông gai không?
Qúa chông gai. Có điều, có người thể hiện ra, có người không thôi.
Chông gai đầu tiên là bạn phải tìm hiểu một lĩnh vực, tìm ra những vấn đề “chưa được giải đáp triệt để nhất”, và làm ra những kết quả “mới” - có thể để cải tiến những chỗ chưa triệt để nhất trên.
Khoa học Tây phương được xây dựng trên những điều như vậy. Người sau kiểm sai người trước, thay thế cải tiến (hoặc có thể là lùi). 1000 kết quả “cải tiến” này, mà dùng được 1, thì đã là thành công rồi.
Nhưng cũng không phải tất cả PhD đều trải qua những thách thức như nhau. Điều này, nếu so sánh 1 cách lỏng lẻo, thì giống như chúng ta giải toán vậy. Có bạn chỉ thách thức bản thân đến trình độ tốt nghiệp 12 cuốn sgk và sách bài tập toán. Có bạn, thì thách thức ở các bài thi ở độ khó toán quốc gia quốc tế. Dù PhD không phải là quá trình giải bài tập, nhưng 1 cách lỏng lẻo, thì PhD cũng có người đương đầu với câu hỏi khó, có người đơn giản là cần cù chăm chỉ theo chân người đi trước (có thể là giáo sư hướng dẫn, postdoc trong lab) và hoàn thành đúng yêu cầu (như sgk).
Do đó, có người dám đương đầu với chông gai ngày 1 nhiều, họ tự chủ động tìm chông gai và thách thức bản thân để "lên trình" mới, có người "tìm được 1 comfort zone-vùng an toàn, và sống trong đó cho qua PhD.
Mỗi người 1 kiểu. Vì nhiều người đến với PhD bây giờ nó gần như 1 chứng chỉ đi làm, nên họ cần bằng PhD thật nhanh, để ra đi làm ( có thể để nhập tịch, kiém tiền).
Tìm được “comfort zone" thì cứ bám thối... không cần cày sâu quốc bẫm Academic - Intellectual quá làm gì (vừa khó, vừa khổ, mà chả ra tiền hahaha). Tư duy của nền kinh tế thị trường tư bản đã len lỏi vào đời sống khoa học của các PhD 5 châu từ vào thập niên trở lại đây.
2. PhD xong làm gì?
Chông gai hơn nữa, là nếu tiếp tục muốn làm nghiên cứu thì phải tìm funding sau PhD -- postdoc là điều dường như ai cũng muốn/phải trải qua.
Chông gai ở đây là, Postdoc thì "không quá khó"...Nhưng không ai muốn làm postdoc mãi. Cái khó là từ postdoc--> tenure (biên chế)/professor... Quá ít vị trí tenured, mà có quá nhiều bằng PhD Cạnh tranh. Vấn đề là chỗ này thôi.
Con đường khoa học (từ khi tốt nghiệp tiến sĩ đến các vị trí cao hơn) trên TG ngày nay cạnh tranh lắm, vô cùng khốc liệt...vì hầu hết đều qualified theo 1 số nghĩa nào đó, nhưng lại có quá đông người so với số vị trí. Đây là hiện thực. 1 số tài năng vượt trội không tính (outstanding), còn đa phần đều dùi mài lê lết bám trụ vì tình yêu khoa học (probably hê), ai may mắn có GS cây đa cây đề đỡ đầu + qan hệ tốt (networking), khả năng có jobs sẽ cao hơn. Có vị trí biên chế đôi khi cũng là may mắn hê (thiên thời địa lợi)
Giải pháp khả dĩ nhất cho các TS ngày nay là sau khi cầm bằng Doctor thì ra industry làm: Nếu xin được làm R&D cho các hãng, tập đoàn lớn thì ngon, vừa được làm nghiên cứu vừa có tiền. 2 là đi làm công việc ngoài bình thường, các nghiên cứu lúc PhD không có hữu ích gì mấy.
Làm industry, thì nhìn chung lương cao hơn làm postdoc hay anh giảng viên lính mới lon ton nhiều (vd: Industry range 70-120k, academia range 35-70k)...làm chỗ ngon còn cao hơn lương professor thâm niên hê. Cơ mà thế này, cái vị trí lon ton lương thấp trong trường ĐH đấy cơ mà vẫn bâu nhau cạnh tranh, chứ không tính ra ngoài (dù lương cao), chán chê rồi mới ra ngoài 😀
Có nhiều lý do, tiền đôi khi không phải là tất cả. Mỗi người sẽ có điểm cân bằng riêng giữa tiền-sự nghiệp-cuộc sống-sở thích cá nhân. Nói riêng về các tiến sĩ, thì có lẽ ở trong tr ĐH, họ có nhiều Academic freedom hơn — được tự do hơn trong vấn đề tư duy nghiên cứu vẽ hươu vẽ vượn. Ở 1 số xã hội, làm GS trong trường ĐH vẫn được xã hội rất nể trọng (chuyện hê). Dù sao ra ngoài, kể cả làm R&D, vẫn phải market-driven -- đinh hướng thị trường và lợi nhuận cho giới chủ. 1 số vị đôi khi không thích điều này, họ yêu Academic freedom trong universities. Tiền vừa đủ 🙂
Thị trường Tây Âu và Mĩ bão hoà quá nặng về tiến sĩ và academic jobs, lương thì bèo bọt. Bài tính về châu Á TBD lại là đang hot. Trả lương cao hơn châu Âu là chắc chắn 100%, và họ vẫn hâm mộ tiến sĩ Âu Mĩ có năng lực đến phục vụ. Nếu thích nước nói TA thì có New Zealand, Úc, Sing...
P/S: Ai gốc Việt, mà lại làm các món như AI trí tuệ nhân tạo, Machine Learning, thì Vietnam bây giờ cũng đang là 1 mảnh đất đang nở rộ 😀 (báo đài nói thế chả biết thực hư sao, để lần tới về thực nghiệm).
Các Bài viết trước của mình về PhD/Academia ở links sau:
Best wishes,
Nam Le’s Liberal.